Có những chuyện trong đời mà bạn không bao giờ nghĩ nó sẽ xảy ra với mình, cho đến khi nó ập đến như một cú tát trời giáng. Với tôi, đó là cái tối thứ Bảy định mệnh, cái tối mà tôi lỡ bú nhầm cu em chồng. Nghe qua thì có vẻ như chuyện đùa, nhưng với tôi lúc đó thì nó là một cơn ác mộng ngọt ngào, và cũng là thứ mà tôi sẽ mang theo nụ cười méo mó suốt phần đời còn lại.
Chuyện là thế này: Chồng tôi và thằng em trai của anh ấy – tên là Phúc – có ngoại hình na ná nhau, nhất là khi trong bóng tối. Hôm đó, chồng tôi bảo sẽ về muộn vì họp hành, còn thằng Phúc thì ở nhà tôi chơi và ngủ lại vì nó đi công tác xa. Đến khoảng 11 giờ đêm, tôi vừa tắm xong, trong người chỉ có chiếc khăn tắm và cơn buồn ngủ đang kéo đến. Thấy phòng ngủ mở hé, đèn mờ mờ, tôi thấy bóng một người đàn ông nằm trên giường, quay lưng ra ngoài. Tôi nghĩ: “Ồ, chồng về sớm hơn à?” – và tôi, trong sự mệt mỏi và bồn chồn sau mấy ngày không gần chồng, đã nhẹ nhàng bước tới.
Tôi nằm xuống bên cạnh, ôm lấy người đàn ông ấy từ phía sau, rồi thì thầm: “Anh về rồi à?” Người đó chỉ khẽ ừ một tiếng, nhưng giọng hơi khàn, tôi cũng không để ý vì nghĩ chồng mệt. Tôi bắt đầu mơn trớn lưng anh ta, rồi tay tôi luồn xuống, vòng qua eo và nắm lấy “của quý” của anh ta. Đến lúc này, tôi vẫn chưa hề hay biết gì. Tôi bú cu của người đàn ông ấy ngon lành, tôi tưởng đó là chồng tôi, bởi vì cảm giác nó quen quen, nhưng lại có chút khác. Đến khi tôi ngước mắt lên nhìn, và người đàn ông ấy cũng quay mặt lại, tôi mới tá hỏa – đó không phải chồng tôi, mà là thằng Phúc! Mắt tôi mở to như hai cái đĩa, còn nó thì cười, nụ cười nửa ngại nửa đắc ý: “Chị ơi, em là Phúc mà!”
Tôi ngồi bật dậy, mặt đỏ như gấc chín, tay vẫn còn dính cái cảm giác của… ừm, các bạn biết đấy. Tôi chỉ kịp thốt lên: “Trời đất! Chị xin lỗi, chị cứ tưởng là chồng chị!” Phúc cười rất tươi: “Không sao đâu chị, em cũng thấy sướng đấy.” Tôi mặt dày đến đâu cũng muốn độn thổ lúc ấy. Nhưng mà thôi, đã lỡ rồi, chỉ biết cười trừ và thề với lòng là từ nay sẽ bật đèn trước khi bước vào phòng. Mà lạ là sau cái tối đó, tôi và thằng Phúc cũng có những lần “vô tình” khác, dù tôi biết điều đó là sai, nhưng cái cảm giác bú nhầm cu em chồng lại trở thành một bí mật thú vị mà tôi chẳng dám nói với ai, kể cả chồng.
Những câu chuyện dở khóc dở cười như thế này đều được kể lại đầy hấp dẫn ở truyenvip.cc. Bạn mà nghe truyện sex audio ở đó là thấy ngay, họ kể chuyện như bạn đang ngồi trò chuyện với một người bạn vậy, giọng điệu thân thuộc mà cuốn hút. Tôi cứ hay nghe mấy truyện truyện sex radio trên đó mỗi tối, vừa vui vừa biết thêm bao câu chuyện mà đời đầy. Mà nghe cảnh lỡ bú nhầm cu em chồng người ta kể trên đấy còn hài hước hơn chuyện tôi kể nhiều. Bạn thử nghe truyện xxx của truyenvip.cc xem, đảm bảo bạn sẽ không hối tiếc đâu.